thời trang xanh

Vòng tuần hoàn là tương lai của ngành thời trang

Đã bao giờ bạn thắc mắc tại sao việc tạo ra trang phục mới những năm gần đây lại xoay quanh những thiết kế đã cũ chưa ? Hãy cùng Tổ Cú khám phá xu hướng này qua bài viết của Tạp chí Vogue (trích tuần tờ báo tháng 1 năm 2020) nhé!!!

Đã bao giờ bạn thắc mắc tại sao việc tạo ra trang phục mới những năm gần đây lại xoay quanh những thiết kế đã cũ chưa ? Hãy cùng Tổ Cú khám phá xu hướng này qua bài viết của Tạp chí Vogue (trích tuần tờ báo tháng 1 năm 2020) nhé!!!

Liu Wen và Guinevere Van Seenus đã được chụp ảnh cho tạp chí Vogue số tháng 9 năm 2019 với trang phục tái chế và nâng cấp của Marine Serre, Stella McCartney, CDLM và Everlane.

Tác giả của bài viết cho rằng việc ngược dòng về quá khứ chính là cách tìm kiếm những ý tưởng mới cho việc thiết kế trang phục bởi đích đến cuối cùng là mục tiêu quan trọng nhất mà bất cứ nhà thiết kế nào cũng mong muốn đạt được. Nhưng hiện tại ngành thời trang cần phải nhanh chóng xem xét lại giá trị thực tế mà nó mang lại cho cuộc sống. Chúng ta phải thay đổi cách đầu tư và cách chi tiêu; phải ủng hộ những thương hiệu phản ánh được giá trị của chính người tiêu dùng; và chúng ta phải thay đổi cách ấn định giá trị cho những gì chúng ta mua và sử dụng.

Với thời trang, nghịch lý của giá trị đôi khi chỉ là một lần được sử dụng và vĩnh viễn bị lãng quên mà giá trị ở đây không đơn thuần chỉ nằm ở giá cả. Bạn có thể thích một chiếc váy phong cách cổ điển trị giá 50$ hơn là một chiếc túi hàng hiệu có thể do chiếc váy đó là duy nhất hoặc vì nó thuộc về một nhà thiết kế nào đó hay đơn giản nó mang một câu chuyện có ý nghĩa với riêng bạn. Thậm chí, chiếc váy đó ở thời điểm hiện tại có giá trị gấp nhiều lần so với 30 năm trước.

Áo phông là một trong số những trang phục cơ bản có tần suất sử dụng thường xuyên trong một thời gian ngắn cùng với đó thì đồ lót, quần áo thể thao và giày dép cũng nằm trong danh mục này. Chúng là những món đồ sử dụng ngắn hạn, không thể bán hay tặng đi vì vậy chắc chắn sẽ bị bỏ vào thùng rác. Ước tính có khoảng 50 triệu tấn quần ao bị vứt bỏ mỗi năm và hầu hết  chúng không có khả năng phân hủy sinh học.

Ảnh: Vogue

Thời gian năng lượng và tài nguyên trong những vật phẩm đó được chuyển vào thùng rác không tương xứng với thời gian phân hủy của chúng. Một chiếc áo phông cotton có thể cần đến 2650 lít nước và có thể chuyển giao đến nhiều quốc gia trong quá trình sản xuất. Nhưng chỉ cần nó bị ố hoặc hư hỏng vẫn có thể tái chế thành một thứ khác, chẳng hạn như vật liệu cách nhiệt hoặc thậm chí là một chiếc áo phông khác.

Chia sẻ tính minh bạch với người tiêu dùng là chìa khóa khiến cho thời trang trở nên bền vững hơn trong tương lai. Chúng ta đang loại bỏ túi giấy và nhựa dùng một lần khỏi cuộc sống vì vậy hãy nghĩ về quần áo của mình theo cách tương tự. Điều gì sẽ xảy ra với chiếc áo phông, túi xách hoặc đôi giày thể thao khi bạn không còn muốn sử dụng nữa? Lâu dần, điều này sẽ giúp chúng ta thay đổi thói quen mua sắm, chỉ mua những thứ có giá trị thực sự và mục đích sử dụng cuối cùng có tính khả thi.

Stacy Flynn - Giám đốc điều hành của Evrnu lí giải rằng: “Chúng ta cần phải làm quen với việc nhìn nhận vấn đềvà hiểu rằng không có gì thực sự mất đi [khi chúng ta vứt bỏ nó] - không có gì là‘ biến mất ’. Cô ấy đã nhận ra điều đó gần một thập kỷ trước trong một chuyến đi tìm nguồn cung ứng ở Trung Quốc, nơi cô ấy tận mắt chứng kiến một nhà máy ở thị trấn nọ bị ô nhiễm đến mức không thể nhìn thấy đồng nghiệp đứng cạnh mình qua làn khói mịt mù. “Tôi đã nhận ra mức độ ảnh hưởng và tác hại của ngành công nghiệp chúng tôi đang làm đối với môi trường bao gồm cả hàng triệu thước vải mà tôi đã làm trong suốt sự nghiệp của mình…. Tôi đã góp phần vào vấn đề này,” cô nói.

Cô đã ra mắt Evrnu vào năm 2015 và gần đây đã tiết lộ một công nghệ đột phá giúp phân hủy chất thải từ sợi bông thành dạng lỏng, sau đó tái chế thành các sợi có hiệu suất cao hơn. Việc hợp tác gần đây của Adidas và Stella McCartney bắt đầu bằng một chiếc áo hoodie được làm từ bông tái sinh của Evrnu.

Flynn chia sẻ rằng: “Bông và polyester chiếm 90% trong hầu hết các loại quần áo và cả hai loại sợi này đều cần một lượng lớn tài nguyên. “Người tiêu dùng vứt bỏ khoảng 80% hàng dệt may của họ trực tiếp vào thùng rác. Chúng ta biết nếu có cách nào để xử lý chất thải đó, phân hủy nó thành polyme và tái chế nó trở lại thành sợi mới, đó sẽ là cơ sở để giảm tác động của ngành công nghiệp thời trang. ”

Tasha Tilberg, Lindsey Wixson và Liu Wen chụp ảnh cho tạp chí Vogue số tháng 9 năm 2019 tại Eagle Street Rooftop Garden ở Brooklyn trong trang phục hữu cơ và cao cấp của Bite, CDLM, Stella McCartney và Lindsey Berns.

Đối với tất cả các lợi ích của bông tự nhiên và hữu cơ, sợi gai dầu, vải lanh, vải tơ tằm, v.v., thực tếsẽ tốt hơn nếu sử dụng những gì đã tồn tại. Một điểm mấu chốt theo  Ellen MacArthur Foundation’s A New Textiles Economy chỉ ra là thời trang phải loại bỏ dần các nguồn tài nguyên không thể tái sinh và hướng tới các nguyên liệu đầu vào có thể tái tạo. Tuy nhiên, chỉ gần đây sợi tái sinh mới được bán trên thị trường. Bông tái sinh của Evrnu vẫn đang trong giai đoạn nguyên mẫu. Flynn cho biết nó sẽ được thương mại hóa vào năm tới và có mặt trên thị trường vào năm 2021. Tiếp theo, nhóm của cô ấy đang nghiên cứu cách phá vỡ  cấu trúc và tái sử dụng lại polyester, tiếp theo là độ giãn có thể phục hồi (ví dụ như đồ thể thao), sau đó là sợi dựa trên công nghệ sinh học và được tái tạo (như rayon và Tencel).

“Khi tôi bắt đầu hướng tới tương lai những năm 2025, tôi nghĩ đây sẽ là xu hướng bình thường mới,” cô nói. “Tất cả các sản phẩm chúng tôi tạo ra ngày hôm nay sẽ có giá trị trong tương lai và sẽ quay trở lại hệ thống một cách tự nhiên nhất. Tôi có thể thấy một thế giới mà trong đó người tiêu dùng thậm chí không sở hữu những thứ họ mặc — nó gần giống như một hợp đồng thuê mượn, nơi họ giữ nó bao lâu tùy thích, sau đó trả lại cho chủ sở hữu và được tái tạo hoặc cho thuê như trước và có giá trị khi nó quay trở lại hệ thống.

Tôi nghĩ đó là một lời cam kết cho những sản phẩm có giá trị hữu ích khi được thiết kế. Nếu sản phẩm tôi đang mặc hôm nay có giá trị và được tái tạo thành một sản phẩm chất lượng cao vào ngày mai, thì điều đó sẽ có tác dụng kinh doanh cực kỳ mạnh mẽ, ”cô tiếp tục. “Tôi thực sự nghĩ rằng đó là một trong những thách thức thiết kế lớn nhất trong kỷ nguyên của chúng ta - cách chúng ta chuyển mọi thứ từ dạng này sang dạng khác mà không mất giá trị.”

Đó cũng là triết lý mà Chloe Songer và Stuart Ahlum chia sẻ cho công ty giày thể thao mới của họ, Thousand Fell. Họ đang giải quyết một vấn đề to lớn tương tự: 99% tất cả các loại giày dép đều nằm trong bãi rác, lý do tương tự như những chiếc áo phông cotton đó. Giày bị mòn, bẩn, có mùi, mất đi sự êm ái. Ngoài tính chất sử dụng một lần, hầu hết các bộ phận của giày thể thao đều được làm từ nhựa. Chúng có thể mất tới 1.000 năm để phân hủy, sau đó các hạt vi nhựa đi vào đất và đại dương (và cuối cùng là cơ thể chúng ta). Giải pháp của Thousand Fell là cung cấp giày thể thao thuần chay theo mô hình vòng kín: Mang chúng ra ngoài, gửi lại và chúng sẽ được tái chế thành những đôi giày thể thao khác  sau đó bạn sẽ nhận được một đôi mới.

Ảnh: Vogue

Songer và Ahlum đã có kinh nghiệm trong ngành trước khi ra mắt Thousand Fell. Songer đã làm việc trong lĩnh vực phát triển kinh doanh cho Alexander Wang và quản lý đơn hàng tại Gap, còn Ahlum điều hành một thương hiệu giày thể thao nam khác. Đối với Thousand Fell, họ đặc biệt sử dụng giày thể thao đế thấp màu trắng bởi vì chúng đã trở thành món đồ cơ bản trong tủ quần áo của. (Hãy nghĩ: Adidas Stan Smiths, Vans slip-on, Greats Royales.)

Chúng tôi mặc chúng để đi làm, đi chơi vào cuối tuần và thậm chí vào ban đêm. Chúng có giá hợp lý nên chúng tôi không ngần ngại mua chúng thường xuyên. Ahlum nói: “Mọi người thay thế đôi giày thể thao màu trắng của họ sau bốn đến sáu tháng. “Họ không biết phải làm gì với chúng [khi chúng bẩn], vì vậy họ ném chúng vào sọt rác. Không có thị trường thứ cấp cho những loại giày thể thao cơ bản đó, vì vậy, thương hiệu phải tái chế và có giải pháp tối ưu vòng đời của những đôi giày này ”. Thiết kế giày thể thao để có thể tái chế là một quá trình kéo dài hai năm và kết quả cuối cùng cho cảm giác giống như chất liệu da thuộc, nhưng không.

Mũ được làm bằng nhựa có phủ thạch anh để tăng độ bền, phần còn lại là hỗn hợp cao su tái chế và cao su tự nhiên, lô hội và chất thải thực phẩm có nguồn gốc từ Brazil, như mía, dừa, lá cây cọ và ngô. Bộ đôi cũng nhấn mạnh rằng đôi giày thể thao này được chế tạo để tồn tại trong tám tháng, không phải ba tháng như trước; họ không khuyến khích khách hàng gửi lại giày thể thao của mình quá sớm. Ahlum nói: “Người dùng không nên thay đổi đáng kể hành vi của họ. Sẽ luôn có những sản phẩm mọi người sử dụng một cách chóng vánh. Chỉ cần có một giải pháp trao tay để bạn có thể tiếp tục mặc những gì bạn yêu thích mỗi ngày ”.

Ảnh được chụp bởi nhiếp ảnh gia Tierney Gearson, Vogue vào tháng 9 năm 2019

Eleanor Turner có nhiều năm kinh nghiệm thiết kế đồ ready-to-wear (gần đây nhất là tại Argent, Tory Burch và J.Crew) và niềm đam mê giải quyết vấn đề sáng tạo cho Big Favourite, một dòng sản phẩm mới của “First Layer Garments”  (tức là áo phông, đồ lót và quần legging) ra mắt vào mùa xuân năm 2020. Đó là sự đáp trả cho thương hiệu đồ bảo hộ lao động cùng tên mà ông của cô thành lập vào những năm 1940: “Tôi luôn mơ ước hồi sinh thương hiệu bằng cách suy nghĩ lại ý tưởng về di sản Mỹ theo một cách hiện đại, có ý nghĩa, ” Turner giải thích. “Tôi tin rằng di sản mới của chúng tôi sẽ là một hệ sinh thái dẫn đầu, nơi mọi người có thể tham gia để làm tốt hơn cho bản thân và hành tinh.

Cứ mỗi giây lại có một xe rác chở hàng dệt may đến bãi rác và hầu hết các thương hiệu thời trang đều dừng lại khi nghĩ về hành tinh này. Tôi đã dành một thập kỷ trong lĩnh vực thời trang để tạo ra những thứ cuối cùng sẽ trở thành thùng rác, và từng vứt bỏ những chiếc hộp đựng đồ bằng nhựa. Khi tôi bắt đầu nhận ra ý nghĩa của những lựa chọn đó, tôi nhìn thấy chúng ở khắp mọi nơi — trong thuốc nhuộm hóa học, trong sợi polyester hoặc nhựa, trong túi polyeste, trong vận chuyển. ” Ngoài ra, mô hình của Big Favourite tương tự như Thousand Fell’s: Đặt mua một vài loại vải cotton hữu cơ cơ bản, mặc chúng và gửi lại để được tái chế thành quần áo mới.

Nếu  phải đưa ra một dự đoán cho năm 2020 và những năm tiếp theo, chúng ta sẽ thấy nhiều công ty khép kín hơn như Thousand Fell và Big Favourite (và nhiều nhà thiết kế khác liên kết với Evrnu). Một ngành công nghiệp thời trang bền vững hơn phụ thuộc vào việc sử dụng những gì hiện có, loại bỏ vấn đề quần áo trong các bãi rác và điều chỉnh lại cách chúng ta đánh giá hàng may mặc của mình. Một ngày nào đó, tất cả các mặt hàng có “tần suất cao” như: áo phông, áo len cashmere, áo yếm, dép bệt, bốt da và quần jean - sẽ tồn tại trong một vòng tuần hoàn khép kín.

Ảnh: Vogue

Khi hao mòn, chúng ta sẽ gửi chúng để tái chế, không gây lãng phí trong quá trình này. Tất cả những thứ khác trong tủ sẽ là món đồ mà chúng ta thực sự yêu thích, với ý định lưu giữ lâu dài, có thể là một chiếc áo blazer cổ điển hoặc váy hoa sặc sỡ. Và ngay cả khi tôi không yêu thứ gì đó, nó vẫn đủ chất lượng để bán lại trên RealReal hoặc Vestiaire Collective. Một lần nữa, không có gì lãng phí.

Điều gì sẽ trở nên vô nghĩa trong thập kỷ tới? Chi 300 đô la cho một chiếc áo phông có thiết kế riêng hoặc tận hưởng cảm giác chạy đua với thời trang nhanh giá rẻ. Cả hai đều không có khả năng bán lại chiếc áo phông đó sẽ chịu chung số phận với chiếc áo phông Hanes trị giá 10 đô la, với những vết bẩn, lỗ thủng và màu sắc nhạt nhòa vì vậy chúng sẽ trở thành rác thải hoặc một đống đồ quyên góp không mong muốn ở Đông Phi hoặc Ấn Độ.

Thêm vào đó, ý tưởng sở hữu một thứ gì đó rẻ tiền mà bạn chỉ mặc một vài lần cảm thấy khá kinh khủng trong bối cảnh khủng hoảng khí hậu; một khi bạn biết chính xác những gì đi vào hàng may mặc tốt và xấu thì không thể mua sắm một cách cẩu thả như vậy nữa.

Nguồn bài viết: Vogue